• Phỏng
vấn và được phỏng vấn
• Bốn lưu ý khi xuất hiện trên truyền hình và trên truyền thanh
• Những bài học từ cuộc thảo luận Gore – Perot
LĨNH
VỰC HOẠT ĐỘNG CỦA TÔI
Tôi
luôn muốn chương trình trò chuyện mỗi tối trên đài CNN của
tôi phải là
những cuộc trò chuyện tự nhiên và thoải mái nhất. Ống kính quay phim không gây
cho
tôi nhiều áp lực. Tôi không thích khách mời trịnh trọng đứng trước máy
quay
như là một ủy viên công tố, hoặc nói chuyện một cách cứng nhắc, hay chỉ
thích bàn luận những chuyện lớn lao. Không cần thiết phải như vậy. Tôi thích
họ là chính họ, tự do suy
nghĩ và tự do bàn luận. Đừng quá đặt nặng việc đang
đứng
trước máy quay và truyền hình trực tiếp, chúng ta
sẽ có một
cuộc trò
chuyện bổ ích và thú vị hơn
nhiều.
Một
chương trình thành công tức phải
vừa bổ ích vừa hấp dẫn. Nếu hấp
dẫn mà
không
bổ ích thì sau khi tắt ti vi khán giả sẽ chẳng
nhớ gì. Ngược lại, bổ ích
mà
không hấp dẫn thì khán giả sẽ bật ngay sang kênh khác.
Bí
quyết của tôi khi phỏng vấn các khách mời
trong chương trình là gì? Thứ
nhất,
như tôi từng nói, lắng nghe là yếu tố quan trọng hàng đầu.
Thứ hai là sự
nhạy
cảm linh hoạt khi đặt câu hỏi. Nêu ra một câu hỏi hay chưa đủ, phải hỏi
như
thế nào đó để người nghe sẵn sàng bộc bạch câu trả lời chân thật nhất.
Tôi học được kinh nghiệm quý giá này sau lần trò
chuyện với Joe DiMaggio Jr.
(Con
trai của Joe DiMaggio). Thật ra tối hôm ấy khách mời của tôi là Bill
Hartack,
một vận động viên đua ngựa. Joe đi cùng với Bill.
Sau khi phỏng vấn
Bill,
tôi đã trò chuyện cùng Joe nửa giờ đồng hồ. Tôi muốn khám phá con
trai
của một trong những người nổi tiếng nhất nước Mỹ.
Chúng tôi trò chuyện rất thân mật và vui vẻ về cuộc sống. Sau cùng tôi hỏi anh
một câu quen thuộc mà người ta thường hỏi nhau khi nói về cha mẹ:
“Joe này, anh có yêu cha anh không?”
Joe
con ngẩn người ra, suy nghĩ rất lâu
rồi mới trả lời:
“Tôi yêu những gì ông
làm”.
“Nhưng
anh có yêu ông ấy không?”
Lại im lặng. Một lúc sau, Joe nói: “Tôi không biết ông”.
Tôi
nghĩ rằng chỉ có Joe cha mới biết phần còn lại của câu chuyện. Nếu ông ấy
đến
chương trình của tôi, tôi sẽ tạo cho ông
cơ hội để nói về điều này. Nhưng
Joe
từ xưa đến nay vốn không thích nói
về cuộc sống riêng tư. Và ông sẽ từ
chối
lời mời của tôi, chắc chắn như
thế.
Nếu
ngay từ ban đầu tôi hỏi Joe có yêu cha không, thì rất có thể tôi sẽ nhận
được
một câu trả lời chuẩn mực: “Dĩ nhiên”. Nhưng tôi chỉ hỏi điều này sau khi
đã
trò chuyện ăn ý với anh. Và Joe đã trả lời
hết sức chân thật, khiến mọi
người đều
bất ngờ.
Tôi không ngại hỏi những câu táo bạo, những câu hỏi làm khán giả của tôi phải
tò mò. Chẳng hạn trong chiến dịch tranh cử năm
1992, tôi đã hỏi tổng thống
Bush:
“Ông có ghét Bill Clinton không?” Nhiều nhà báo cho rằng câu hỏi này
chẳng dính líu gì tới chiến
dịch tranh cử tổng thống, và không nên hỏi những
câu “tế nhị” như vậy. Nhưng tôi lại nhìn vấn đề theo một khía cạnh
khác. Chúng
ta
đều là những
con người. Tổng thống cũng là một
con người. “Yêu” hay “ghét”
đơn
giản chỉ là những cảm xúc bình thường
cần phải có của một con người. Vậy
thì tại sao tôi không được hỏi tổng thống những câu như thế? Những gì mà khán
giả của tôi thắc mắc: Tôi sẽ hỏi.
Luật
sư Edward Bennett Williams kể với tôi rằng ông biết trước những câu trả
lời
cho mọi câu hỏi của ông trong tòa án. Nhưng trong tòa án là một bối
cảnh
đặc
biết, ở đó các luật sư không muốn sự ngạc nhiên.
Trong chương trình của
tôi thì ngược lại, tôi
không bao giờ hỏi những câu mà tôi
đã biết trước câu
trả lời.
KHI BẠN ĐƯỢC
PHỎNG VẤN
Trong
bất kỳ cuộc phỏng vấn hay cuộc trò chuyện nào (Phỏng vấn xin
việc, phỏng
vấn
với giới báo chí, hay trò chuyện
trên truyền hình…), hãy luôn giữ thế chủ
động.
Bạn hoàn toàn có thể điều khiển cuộc trò chuyện nếu có một kiến thức sâu sắc
về đề
tài đó. Rồi thì hãy tự tin và nói với chính bạn rằng bạn biết
còn nhiều
hơn là người dẫn chương trình.
Nếu đây là một
chương trình trò chuyện hay
phỏng
vấn không thường, không có luật nào trên khắp nước Mỹ buộc bạn phải trả
lời
mọi câu hỏi. Bạn không thích câu hỏi này?
Hãy từ chối trả lời một cách
khéo léo:
“Tôi
nghĩ bây giờ còn quá sớm để trả lời câu hỏi đó.”
“Vấn đề này thuộc lĩnh vực
pháp lý, tôi không muốn bàn luận sâu về nó.”
“Tôi
không muốn đưa ra những kết luận sai lầm, hãy để thời gian trả lời.”
“Tôi không thể trả lời câu
hỏi này được
vì tôi không rõ lắm.”
Một
trong những câu trả lời tệ nhất là: “Miễn bình luận”. Xưa kia, trong một
xã hội hay tranh chất và
với những con người thích sống đơn lẻ, câu này có vẻ
được
“ưa chuộng”. Nhưng giờ đây khi nói “Miễn bình luận”, người ta sẽ
nghĩ
ngay
rằng bạn “có vấn đề”. Nếu không tại sao bạn không
trả lời hay lý giải rõ
ràng
hơn? Chúng ta có quyền tự do ngôn
luận, nhưng trong mọi tình huống cũng
nên nói một cách khéo
léo.
Bốn lưu ý hữu ích cho bạn:
1. Chỉ làm những gì bạn thật sự thoải mái.
2. Theo kịp thời đại.
3. Không phủ nhận thực tế.
4. Chú ý đến những yếu tố quan trọng: Giọng nói, cách diễn đạt, trang phục
và diện mạo khi bạn được lên truyền hình.
Chỉ làm những gì bạn thấy thật sự thoải mái.
Vì
sự gò bó, khiên cưỡng không bao giờ giúp bạn thể hiện tốt bản thân
được. Nếu không thích thì tốt
nhất đừng đi. Nếu đã đến nơi rồi
thì bạn phải
vui vẻ
và thoải mái.
Jackie Gleason từng nói thế này: “Tôi muốn thấy vui
thích
và
thoải mái trong những việc tôi làm. Ngay cả
khi làm việc, tôi cũng không
muốn nghĩ rằng mình đang mang áp lực công việc.”
Theo
kịp thời đại. Yếu tố này tối quan
trọng và cần thiết.
Chương
trình truyền hình nào đang thu hút khán giả? Bộ phim nào đang nổi đình
nổi đám? Ca sĩ, diễn viên nổi tiếng hiện nay là
ai? Không cần nghiên cứu sâu
xa
nhưng ít nhất bạn cũng cần phải biết những câu chuyện của thời đại này. Nếu
không bạn sẽ bị lạc lõng
đấy.
Khi tôi còn ở lứa tuổi đôi
mươi, những người nổi tiếng thời đó
là Frank
Sinatra,
Glenn Miller, Joe DiMaggio, hay như Franklin Roosevelt. Nhưng thời
gian
qua đi và những cái tên cũng thay đổi. Trước kia chúng ta hay nói về
Jackie
Robinson và Dwight Eisenhower, rồi
thì JFK và Elvis. Ngày nay thì ta
cần biết Tom Cruise là ai và Eminem là ai. Mặc dù với độ tuổi ngoài 60 như tôi
thì
nhạc nhạc rock, nhạc rap quá giật gân và dễ sợ, nhưng tôi cũng phải biết
về chúng. Có thể tôi không
thích, nhưng nếu không biết thì tôi sẽ trở thành
người lạc hậu.
Vào thập niên 1950,
chúng ta phải biết một ít về cái gọi là Chiến tranh lạnh.
Giờ đây ta cũng phải biết rằng nó đã kết thúc. Những vấn đề kinh tế, chính trị
nóng bỏng nào đang diễn ra trên thế giới? Bạn có quan tâm đến tình
hình Iraq,
đến cuộc tổng tuyển cử ở Brazil hay vấn nạn khủng bố mà thế giới đang phải
đương đầu?
Đó là một trong những lý
do chính mà tổng thống Clinton lúc
còn đương nhiệm
xuất
hiện trên đài truyền hình MTV. Ông không chỉ chứng tỏ mình là một người
theo
kịp thời đại mà còn là một con
người của thời đại. Ông am tường
mọi việc,
từ sở
thích của các cô cậu choai choai tân
thời cho đến những vấn đề trọng đại
của các ông bố bà mẹ.
Không
phủ nhận thực tế. John Lowenstein từng là một vận động
viên bóng chày tài năng và nổi tiếng. Sau 16 năm
thi đấu, John hiện đã giải
nghệ và làm phát thanh viên trên làn sóng Baltimore Orioles. Có lần một phóng
viên
hỏi John về cú chặn bóng thất bại trong
trận đấu ở Orioles tối hôm đó.
John
trả lời: “Anh thấy đấy, có một tỉ người sống ở Trung Quốc, và sáng mai
khi
thức dậy đâu có người nào trong họ biết rằng
tôi đã hụt cú chặn bóng đó!”
Khi
được hỏi về những điều không như ý
muốn, thái độ
của bạn thế nào? Bạn có
hóm
hỉnh như John Lowenstein? Đừng phủ nhận thực tế, hãy nhìn thẳng vào nó và
cười với nó. Thái độ này sẽ được đánh giá cao
khi khán giả xem chương trình về
bạn.
Giọng
nói. Giọng nói rất quan trọng vì nó
thể hiện một phần
nào đó con người bạn, sự khác biệt của bạn với người khác. Người có giọng nói
truyền cảm thì dễ thu hút và tạo cảm tình ngay
từ những phút đầu gặp gỡ. Còn
nếu có giọng nói không hay thì sao? Bạn sẽ không bao giờ tạo được một ấn tượng
tốt ư?
Không đúng! Edwin Newman và Red Barber đều là những phát thanh viên
sáng
chói dù họ không có chất giọng tốt. Họ biết bù lấp
nhược điểm này bằng
cách nói chuyện có
duyên, bằng vốn kiến thức phong phú
và kỹ năng chuyên môn
hoàn
hảo.
Nhiều
người bảo rằng tôi có một chất
giọng tốt và rất lý tưởng với nghề phát
ngôn
viên. Nhưng tôi vẫn luyện nói mỗi ngày để nâng cao chất giọng hơn nữa,
tôi không muốn dừng lại. Tôi muốn mình ngày một tiến triển hơn và giọng
nói là
một trong những ưu điểm mà tôi có. Bạn muốn cải thiện giọng nói? Trước tiên
hãy
gõ cửa các giáo viên luyện giọng, hoặc đến thư viện nghiên cứu sách vở tài
liệu, băng ghi âm cassette. Sau đó khóa chặt của lại và bắt đầu nói, nói và
nói.
Đừng quên ghi âm giọng nói của chính mình. Tôi
biết lần đầu tiên khi nghe đoạn
băng đó chắc chắn bạn sẽ thốt lên rằng: “Ôi trời! Nghe khủng khiếp quá!”.
Nhưng
nhờ nó bạn sẽ
biết mình cần chấn chỉnh chỗ nào, sửa giọng ra sao. Bạn
nói có nhanh quá không, hoặc có tẻ nhạt không, phong
cách nói riêng của bạn
như
thế nào… Khách quan hơn cả là hãy nhờ người thân
góp ý.
Diện mạo. Yếu tố này đặc
biệt quan trọng khi xuất hiện trên
truyền hình, vì bạn đang thể
hiện chính mình chớ không phải cho ai khác. Đứng
trước
hàng ngàn khán giả qua màn ảnh nhỏ, có lẽ ai cũng muốn mình trông bảnh
bao
xinh đẹp. Một bộ vest lịch lãm, một
mái tóc gọn gàng, một vẻ mặt tươi
tỉnh…
Tất cả đều được phản ánh trung thực
trên màn hình vì ống kính quay phim
thì
không biết nói dối. Bởi thế, nếu một cúc áo của bạn chưa cài, khán giả
sẽ
nhìn thấy. Nếu bàn tay bạn có một vết dơ, khán giả cũng nhìn thấy. Đừng đánh
mất vẻ đẹp của bạn bởi những sơ ý không đáng có
này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét